Lần đầu tiên Tống Hi Trì gặp Nguyễn Thiển Thiển là ở hội thao năm cô năm nhất.
Sau khi hội thao kết thúc, học sinh ở hội trường đều mang ghế chặn ở cửa ra vào chật hẹp. Trần Tử Uyên nhân lúc hỗn loạn kéo anh chạy đến một góc hút thuốc, mấy nam sinh vây thành một đoàn hít mây nhả khói. Tống Hi Trì đứng ở trong đó, cho dù là hút thuốc cũng mang theo vẻ đẹp trai không giống những người khác, càng nhiễm thêm một vẻ chán chường khó tả, thu hút sự chú ý của các nữ sinh đi qua.
Đó là lúc anh để ý đến Nguyễn Thiển Thiển, cô gái nhỏ gầy yếu mang theo một chiếc ghế sắt nặng nề, từng bước từng bước chen vào lối ra vào đông nghẹt, nóng đến mức cả đầu đầy mồ hôi, bộ đồng phục rộng mặc ở trên người. Người ở bên cạnh chen đến lợi hại, bước chân của cô không vững, ngã nhào sang một bên.
Mùi khói xộc vào mũi, dọa cô đến hít thở to cũng không dám, cúi đầu liên tục xin lỗi, giọng nói như tiếng mèo kêu.
Tống Hi Trì nheo mắt nhìn cô, mái tóc dài ngang lưng theo động tác cúi người nhấc ghế của cô quét xuống cánh tay nhỏ bị lộ ra, hơi ngứa.
“Không sao.” Anh nói.
Sau đó cúi người giúp cô nhấc ghế lên, sắc mặt bình tĩnh “Anh giúp em.”
Trên đường đi, Nguyễn Thiển Thiển thành thật đi theo phía sau anh, không dám hít thở quá lớn, cho đến khi nhìn thấy biển lớp, mới như rũ bỏ được gánh nặng nói cảm ơn, cầm ghế chạy vào trong lớp học.
Tống Hi Trì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-ly-xa-xam-em-la-me-nguoi-nhat/253849/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.