Chợ ẩm thực vào cuối tuần người qua người lại, vô cùng náo nhiệt, mùi hương các loại đồ ăn trộn lẫn trong đám người, thơm đến chảy nước miếng.
Nguyễn Thiển Thiển thường đến đâu cùng bạn bè, quen thuộc đến mức những cái cây lùn ở trong hẻm nhỏ cô nhắm mắt cũng có thể sờ tới. Chỉ là hiện tại không giống, cô thành thành thật thật đi bên cạnh Tống Hi Trì, không dám hít thở mạnh, sợ rằng làm gì sai sẽ lưu lại ấn tượng xấu cho đối phương.
Thiếu niên lúc nay so với bộ dạng lạnh lẽo mà cô gặp ở trường hoàn toàn không giống nhau, có thể là vì ánh đèn ấm áp ở bên đường quá mức dịu dàng, Tống Hi Trì trước mắt cô xinh đẹp ôn nhu, thật giống như thần tiên lạc vào nhân gian, mà cô, đối với tất cả những điều xinh đẹp trên nhân gian đều không có sức phản kháng.
Tống Hi Trì vươn tay kéo tay áo len của cô, phòng tránh hai người bị đám đông chia cách, anh cúi đầu hỏi: "Muốn ăn gì?"
Nguyễn Thiển Thiển phát hiện tay áo của mình nằng nặng, ngay sau đó đại não bắt đầu rối bời, nói: "Đều có thể."
Tống Hi Trì không đáp lời, cứ như thế kéo cô vào một nhà hàng kiến trúc theo phong cách Trung Quốc. Anh đặt áo khoác lên trên ghế, sau đó đưa tay gõ hai cái trước mặt Nguyễn Thiển Thiển: "Em gái nhỏ, hồi thần."
Nguyễn Thiển Thiển chớp chớp mắt, lập tức bày ra bộ dạng toàn bộ quá trình đều tập trung, còn rất tích cực tham dự "Học trưởng muốn ăn gì, chúng ta gọi món, am
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-ly-xa-xam-em-la-me-nguoi-nhat/253846/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.