Hai hôm nay náo nhiệt nhất trừ thành tích mô phỏng lễ khai giảng, chính là lễ kỷ niệm thành lập trường tuần sau nữa. Nhất Trung dù sao cũng là ngôi trường có tiếng, đương nhiên phải chuẩn bị đầy đủ, nghe nói đến lúc đó còn mời người của đài truyền hình đến quay phim. Đương nhiên, những chuyện này Nguyễn Thiển Thiển đều không quan tâm, bởi vì chuyện này với cô bình thường cũng không có quan hệ gì, mà trước mắt, chuyện lớn nhất chính là……….
“Lâm Đồng Tiệp, cậu tìm thấy chưa?”
"Chưa nữa, óc heo nhà cậu, chính mình để ở đâu cũng không nhớ sao?"
Nguyễn Thiển Thiển đem cặp sách ra lật tìm nửa ngày vẫn không thấy kẹp tóc dâu tây đâu, ỉu xìu ngồi trên ghế, trong mắt có sương mù dâng lên.
“Nguyễn Thiển Thiển, cậu đứng khóc a, mua lại cái mới là được rồi.”
Nguyễn Thiển Thiển bực tức nói “Vậy sao được, đây là quà cậu tặng tớ nhân ngày lên cao trung, ý nghĩa không giống nhau.”
“……”
Lâm Đồng Tiệp đau lòng vỗ vỗ lưng cô, vội nói "Ây dô, thật cảm động."
Đàm Tư Chân ở một bên nhào qua, lén lút hỏi “Nguyễn muội muội, cậu thuộc cung gì vậy?”
Trong mắt Nguyễn Thiển Thiển vẫn ngấn nước mắt, bộ dạng vô hại, lẩm bẩm nói “Tớ bị mất đồ với việc tớ thuộc cung gì thì liên quan gì chứ.”
Lâm Đồng Tiệp lặng lẽ lặng lẽ bổ xuống một đao “Nghe nói người thuộc cung Cự Giải có một loại đam mê kỷ niệm không thể giải thích nổi.”
Nguyễn Thiển Thiển “…….Lâm Đồng Tiệp, não cậu có phải có vấn đề không?”
"Bọn mình không phải là vì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-ly-xa-xam-em-la-me-nguoi-nhat/253843/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.