Nhân viên phục vụ chu đáo mang đến dây buộc tóc và tạp dề dùng một lần, La Thanh Thiều cảm ơn rồi xé túi bao bì.
Cô tiện tay túm một lọn tóc, ướm thử mới nhận ra, mái tóc ngắn ngang vai ban đầu giờ đã dài qua vai một đoạn lớn.
Nghĩ lại, hình như đã lâu rồi cô không soi gương kỹ, ngay cả lần cắt tóc gần nhất cũng chỉ nhớ mang máng, chỉ cảm thấy là chuyện từ rất lâu rồi.
Rõ ràng mới qua mấy tháng nghỉ hè, cô lại cảm thấy thời gian làm học sinh lớp 12 của mình đã rất dài rồi.
Mỗi sáng thức dậy từ trên giường, rửa mặt đơn giản rồi ra cổng khu chung cư bắt xe buýt. Thời gian xe buýt đến thỉnh thoảng có chênh lệch, nếu chậm vài phút thì không sao, chỉ sợ nó đến sớm vài phút, điều kinh khủng nhất là ở cách xe buýt một trăm mét, trơ mắt nhìn xe chạy đi.
Sau khi trải qua một hai lần tình huống trên, La Thanh Thiều mỗi lần ra ngoài đi đường đều như gió, bước chân không ngừng nghỉ, vội vã chạy đến trạm xe buýt.
Vậy tại sao cô không chọn dậy sớm hơn một chút? Mượn một câu thoại kinh điển trong phim truyền hình —— Thần thiếp không làm được!
Cô mỗi ngày học xong tự học tối, về nhà còn phải làm đề thi đại học thật của các tỉnh trong những năm qua, làm đến hơn một giờ sáng, kéo lê thân thể mệt mỏi nằm xuống là ngủ.
Ban ngày hoàn toàn dựa vào cà phê hòa tan, kẹo bạc hà, Snickers và các loại đồ ăn vặt khác để duy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-lan-hoang-hon/5289428/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.