"May nhờ cậu giúp tớ bổ túc, lần này hai đứa mình lại có thể cùng nhau chơi bóng rồi." Võ Nhâm cười hì hì khoác vai cậu, cười còn tươi hơn hoa.
Du Việt lười biếng gạt tay cậu ta khỏi vai mình: "Cậu ngàn vạn lần đừng nói với người khác tớ từng bổ túc cho cậu, tớ không mất mặt nổi đâu."
"Mẹ kiếp! Còn là anh em không? Tuy bố tớ nộp phí học nhờ tớ mới vào được Nhất Trung, nhưng ông già hài lòng với thành tích thi cấp ba của tớ lắm, lì xì cho tớ một bao lớn." Giọng điệu Võ Nhâm khoa trương, nhất là khi nói mấy chữ cuối cùng.
"Còn nữa, tớ đặc biệt bảo bố tớ nhờ quan hệ chuyển cậu sang lớp tớ, cậu vốn dĩ hình như được phân vào... lớp 2."
Du Việt mặt không cảm xúc: "Sao cũng được, ở lớp nào cũng thế."
"Đúng vậy, miễn là hai đứa mình còn có thể hẹn nhau chơi bóng là được." Võ Nhâm dừng một chút, giọng điệu phiền muộn, "Nghĩ đến tám giờ rưỡi phải họp đại hội tân sinh viên là tớ thấy phiền, sáng họp xong chiều quân sự luôn, tốc độ này của Nhất Trung cũng không ai bằng."
"Dự báo thời tiết nói mấy ngày nữa có mưa, trường không tranh thủ rèn luyện chúng ta xong, chẳng lẽ còn đợi mưa xuống cho cậu nghỉ ngơi?"
"Cậu nói xem nếu tớ bắt đầu cầu mưa từ bây giờ, ngày mai có thể có trận mưa to không?" Võ Nhâm ngửa đầu nhìn trời, vẻ mặt mong đợi.
Du Việt không chút lưu tình: "Nếu bố cậu là Tây Hải Long Vương thì có khả năng đấy."
Đại hiếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-lan-hoang-hon/5289420/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.