"Thật sự không cần đâu, lát nữa là khô ngay ấy mà." La Thanh Thiều từ chối.
"Mau đi đi, mau đi đi, cái túi này của tớ nhỏ quá không che hết được." Hứa Hiểu Mạt xúi giục cô.
Du Việt thấy cô do dự, mở miệng giải thích: "Quần áo dự phòng của tớ là áo khoác, trong phòng nghỉ còn có máy sấy tóc, tiện cho cậu sửa sang lại một chút."
Nghe cậu nói vậy, La Thanh Thiều mới bớt kháng cự.
Nếu là áo khoác thì cũng ổn...
"Được, vậy làm phiền cậu rồi." Cô cười với Du Việt.
Cậu dịu dàng đáp: "Ừ."
La Thanh Thiều nghiêng đầu nhìn Hứa Hiểu Mạt, định hỏi cô ấy có đi cùng mình không.
Lời còn chưa thốt ra, người kia như có thần giao cách cảm với cô, đã từ chối trước một bước.
"Tiểu Thiều, vừa nãy uống nhiều nước quá, tớ muốn đi vệ sinh... Cậu cứ đi trước đi, lát nữa tớ đi tìm cậu nhé!"
Nói xong cô ấy liền chạy chậm ra khỏi nhà thi đấu bóng rổ, chỉ để lại cho cô một bóng lưng tiêu sái.
"Đi thôi, Võ Nhâm bọn họ đi ăn mừng rồi, phòng nghỉ chắc là không có ai đâu." Du Việt nhấc chân, từng bước đi xuống bậc thang.
La Thanh Thiều đi theo bước chân cậu, hỏi: "Cậu không đi à?"
"Lát nữa tớ qua sau, không vội."
"Ồ, được."
Nhà thi đấu bóng rổ trống trải ngoại trừ hai người bọn họ thì không còn ai khác.
Hai người một trước một sau bước đi, tiếng bước chân hòa lẫn vào nhau, vang vọng trong nhà thi đấu.
Cũng may phòng nghỉ không xa lắm, Du Việt đẩy cửa ra, cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-lan-hoang-hon/5289412/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.