“Các cậu ở tầng mấy?”
Màn hình điện thoại sáng lên, La Thanh Thiều cầm lấy, thấy là tin nhắn của Du Việt.
“Tầng 3, cậu đến đâu rồi?”
“Vẫn ở cửa, Võ Nhâm bảo muốn tới, đang đợi cậu ấy. Còn chỗ trống không?”
La Thanh Thiều ngẩng đầu xác nhận một chút, cúi đầu gõ chữ.
“Có, người không đông lắm.”
“Được. Lát nữa sẽ lên.”
Cô huých Hứa Hiểu Mạt bên cạnh, nói nhỏ: "Du Việt sắp tới rồi."
Mắt đối phương sáng lên: "Tốt quá!"
"Sao cậu vui thế?" La Thanh Thiều thắc mắc.
"Tớ để dành mấy bài toán, chỉ đợi cậu ấy tới thôi."
"Cậu hỏi tớ là được mà, chiều nay tớ làm hai bộ đề toán đều rất thuận lợi."
Hứa Hiểu Mạt cười cười: "Cậu đã giảng cho tớ nhiều rồi, không thể cứ nhắm vào một con cừu mà vặt lông mãi được, hơn nữa cậu cũng có đề của mình phải làm mà."
"Cậu rất thông minh, nói một chút là hiểu, căn bản không tốn nhiều thời gian của tớ đâu, lần sau cứ hỏi tớ là được, lúc nào cũng sẵn sàng vì cậu."
"Được!" Hứa Hiểu Mạt chu môi, hôn gió cô một cái.
La Thanh Thiều thỉnh thoảng chú ý ra cửa, liếc thấy bóng dáng quen thuộc, cô đứng dậy, khẽ vẫy tay với cậu.
Thiếu niên dáng người cao ráo đi đường mang theo hương bạc hà thanh mát, sải đôi chân dài ngồi xuống đối diện cô.
Võ Nhâm vào cửa chậm hơn Du Việt một bước, sau khi ngồi xuống liền dùng khóe mắt len lén nhìn Hứa Hiểu Mạt.
Trên gò má màu lúa mạch ẩn hiện chút ửng đỏ.
"Tiểu Thiều, điện thoại tớ hết pin rồi, cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-lan-hoang-hon/5289407/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.