Võ Nhâm vác xe đạp đi vào, đùng đùng nổi giận đi về phía hai người.
"Chàng trai trẻ, cậu còn chưa bỏ tiền vé!" Bác tài xế gọi cậu ta lại.
Hành khách trên xe đồng loạt dồn ánh mắt về phía cậu ta, Võ Nhâm cảm thấy vô cùng xấu hổ, làn da màu lúa mạch lộ ra chút ửng đỏ, vội vàng quay người lại: "Cháu... cháu quét mã ngay đây."
Cậu ta cúi đầu loay hoay điện thoại theo hướng dẫn dán trên xe, Du Việt đi tới, dùng điện thoại của mình quét mã giúp cậu ta.
"Tự tớ làm cũng được mà." Võ Nhâm nói nhỏ, "Lần đầu dùng cần nghiên cứu một chút."
"Tớ biết." Du Việt nhận lấy xe đạp của cậu ta.
May mắn là đã qua giờ cao điểm chiều tối, hành khách trên xe không tính là quá đông. Cậu đặt xe đạp của Võ Nhâm vào chỗ trống.
Võ Nhâm đi tới giữ lấy xe đạp, nói với cậu: "Cậu về chỗ ngồi đi. Chuyện vừa nãy cậu không thèm quay đầu lại bỏ rơi anh em tớ sẽ không tính toán với cậu. Chỉ cần kỳ nghỉ Quốc khánh cậu có thể bớt chút thời gian hai ngày qua tập bóng là được."
"Cậu giúp anh em lần này đi, nếu lần này không thắng được Phụ Trung, cả đời này tớ sẽ canh cánh trong lòng mất!"
Du Việt im lặng hai giây: "Tớ suy nghĩ đã, xem có sắp xếp được thời gian không."
"Tuyệt vời! Có câu này của cậu là tớ yên tâm rồi." Võ Nhâm hoan hô.
"Cậu ấy vẫn chưa đồng ý với cậu mà?" La Thanh Thiều thắc mắc.
"Bình thường cậu ấy nói như vậy chính là sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-lan-hoang-hon/5289404/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.