Tại Giang Nam lập đông trời lạnh lẽo, tuyết đầu mùa rơi xuống trắng xóa. Tâm tình của Tình Phi không biết vì cớ gì mà trở nên vô cùng kích động bồn chồn, nàng chỉ muốn rời khỏi nơi này.
Mạnh lão đầu chuyển đổi độc dược lần cuối cùng, qua bảy ngày bắt đầu tỉnh lại. Lão gọi nàng lại, hai con ngươi đen nhánh dặn dò.
"Tình Phi, thân thế của ngươi quả thật khiến ta không lo không được. Tạm thời chúng ta ở lại đây, Nguyệt Thần Môn dù thế lực có lớn đến đâu cũng không thể vươn tay đến địa bàn này. Chờ qua tuyết đầu mùa, lão dẫn con đi đến một nơi." Mạnh lão ho khan vài tiếng rồi nằm xuống nghỉ ngơi.
Nửa đêm hai vợ chồng già ngồi với nhau nói chuyện, sắc mặt nghiêm trọng.
"Gần hai năm trước, sư phụ báo mộng cho ta đến địa phương đó, ngay dưới chân núi phát hiện ra được đứa trẻ. Lại bảo ta chữa trị cho nàng, đem nàng rời đi. Mà nay không ngờ trong Nguyệt Thần Môn truyền ra tin tức phản đồ A Ngưng cùng Sở Nhiên, A Ngưng là nữ phẫn nam trang, cùng với Sở Nhiên sử dụng tà thuật mưu hại đồng môn bị giam trong ngục lao thoát ra, mà A Ngưng lại không may mắn bị loạn kiếm chém chết. Nay truy bắt Sở Nhiên kia đã gần hai năm trời."
"A Ngưng kia... Là Tình Phi?" Lão phu nhân nói nhưng lòng cũng khẳng định.
"Ừ, ta không biết vì sao sư phụ lại bảo ta cứu nàng. Hắn mười mấy năm nay không thấy liên lạc lại xuất hiện đột ngột nhờ ta giúp. Đúng là tên vô lại."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-lac-tran-ai/164418/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.