Lục Đông Phong thản nhiên đáp:
“Mẹ à, mẹ đừng tự tin như vậy, mẹ tưởng Nghi muốn hay sao? Con vẫn đang cố gắng thuyết phục cô ấy đây, nếu mẹ và cô…”
Anh lạnh nhạt hướng mắt vào Hoàng Cẩm Huyền:
“Các người cứ tới gây phiền phức làm ảnh hưởng đến tình cảm của Nghi đối với con, thì mẹ cả đời này cũng đừng mong con lấy vợ. Và cô… Hoàng Cẩm Huyền chúng ta không bao giờ tiến xa hơn ngoài hai chữ bạn bè. Mẹ tôi già lẩm cẩm tôi không thể nói được bà, nhưng cô còn trẻ còn xinh đẹp, nên tỉnh táo mà hiểu rằng tôi và cô sẽ chẳng có khả năng đâu. Mong cô hiểu cho và đi tìm người khác, đừng suốt ngày tới tìm mẹ tôi để kích động bà ấy.”
“Đông Phong… láo toét, sao con lại nói em như vậy hả?”
Lục phu nhân nắm lấy tay Hoàng Cẩm Huyền:
“Huyền Huyền bình tĩnh, con đừng nghe nó nói linh tinh mà buồn con à.”
Lục Đông Phong lạnh nhạt nói:
“Lời của Lục Đông Phong con nói trước giờ chưa bao giờ là lời linh tinh.”
Hoàng Cẩm Huyền đôi mắt ngấn lệ:
“Trước kia quan hệ của chúng ta rất tốt mà, tại sao từ ngày anh quen cô ta anh như thay đổi thành một con người khác vậy? Có phải cô ta đã bỏ bùa yêu cho anh rồi đúng không?”
“Khoan đã…”
Anh ngắt lời:
“Quan hệ của chúng ta tốt như nào vậy? Cô đừng nghĩ đơn giản là tôi nói chuyện với cô thì là tốt đẹp hơn người khác chứ? Đàn ông chúng tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-kiep-phuc-hac-yeu-toi/2901150/chuong-78.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.