Hôm sau, nắng sớm mùa hè phá tan tầng mây, chiếu vào lớp sương mù trắng ngà bên trong sơn cốc, qua làn hơi nước, cảnh vật khô nóng cũng dịu mát hơn, còn sinh ra vài phần kì ảo.
Ánh nắng rực rỡ, Khánh Nhiễm đã dùng xong tảo thiện, lúc bước ra cửa, lại thấy Lận Kì Mặc chưa ra khỏi phòng, nàng không khỏi có chút kinh ngạc, đi tới gian phòng nằm ở phía đông của hắn.
Cửa phòng mở rộng, lúc này, Lận Kì Mặc đang khoanh tay đứng giữa phòng. Hắn vẫn mặc bạch sam như lúc trước, làn gió mát mẻ thổi qua cửa sổ, làm một góc trường bào của hắn bay lên, rồi đột ngột hạ xuống. Hắn đứng một mình giữa đại sảnh rộng lớn, áo quần đơn bạc, yên tĩnh mà lạnh nhạt, không hiểu sao Khánh Nhiễm lại cảm thấy bóng lưng ấy thật cô độc.
Hắn vẫn ngẩn người nhìn bức tranh hoa mai treo trên sảnh, dường như không phát hiện nàng đã đến. Khánh Nhiễm rất ít khi thấy hắn trầm tĩnh như vậy, nàng không khỏi kinh ngạc nhìn bức tranh hoa mai kia, mắt chợt lóe lên, cảm thấy giật mình.
Bức tranh hoa mai kia và bức Thạch Mai đồ trong thư phòng Trình Anh có bút pháp rất giống nhau, dường như là cùng một tác giả. Tầm mắt nàng rơi vào phần đề từ của bức tranh, trên con dấu vuông màu đỏ hiện lên bốn chữ 'Mai hoa ốc chủ', đây đúng là tác phẩm của Tịnh Biên hầu tiền triều - Lận Khiếu.
Không hiểu sao trong lòng Khánh Nhiễm chợt thấy căng thẳng, còn có một cảm giác rất phức tạp, vừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-khuynh-thien-khuyet/1946600/quyen-2-chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.