Giang Hành Chu mở cửa phòng, cắm thẻ, trong phòng bật đèn lên, anh cầm vali của mình ở cửa vào phòng.
Nghê Nhạc tựa vào khung cửa, đưa tay với anh, “Đỡ em vào.”
Giang Hành Chu buông hành lý xuống đỡ gã, trở tay đóng cửa lại, kéo Nghê Nhạc vào phòng, đây là phòng một giường cỡ nhỏ bình thường, ở phim trường cũng xem như khách sạn không tồi rồi.
Hai cái rương của Nghê Nhạc mở ra nằm la liệt trên mặt đất, bên cửa sổ có một móc treo quần áo đơn giản khoảng một thước, quần áo trong vali móc lộn xộn trên móc.
Giang Hành Chu đưa Nghê Nhạc đến sofa ngồi xuống, cầm lấy bình nước trên bàn rót nước đun lên, đi qua rương của Nghê Nhạc ngồi xuống thu dọn từng bộ quần áo cho gã.
Nghê Nhạc nằm trên sô pha, tuy rằng tửu lượng của gã rất tốt, không đến mức uống say mèn, nhưng cũng uống đến đầu có chút choáng váng, nhìn bóng lưng Giang Hành Chu gã rất phiền, “Anh làm gì, nhất định phải thu dọn bây giờ? Chờ em ngủ không được sao, chúng ta hơn nửa tháng không gặp, anh còn lãnh đạm như vậy?”
Giang Hành Chu dừng một chút, buông quần áo trong tay xuống xoay người đi đến bên cạnh Nghê Nhạc, đưa tay với gã, “Anh giúp em tắm rửa.”
Nghê Nhạc giương mắt nhìn anh, nói, “Tôi chọc anh sao?”
“Không…”
“Nếu anh có công việc gì hoặc là chuyện khác không vừa lòng, bớt bày ra sắc mặt với tôi đi, công việc mẹ nó của tôi sắp bận chết rồi.” Nghê Nhạc vỗ vào lòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-da-dong-thuyen/2533894/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.