Giang Liễm Chu vẫn giữ nguyên biểu cảm lúc Thịnh Dĩ nói “tin xấu”.
Nhíu mày nhẹ, trông hơi không hài lòng. Trong vẻ không hài lòng ấy còn pha chút ý vị “Anh đang không vui, em mau tới dỗ anh đi” đầy kiêu ngạo quen thuộc, không hề thay đổi một chút nào.
Thịnh Dĩ: “?”
Không phản ứng gì sao?
Bỗng nhiên, hai người chìm vào im lặng. Im lặng đến mức Thịnh Dĩ bắt đầu nghi ngờ liệu cô đã nói rõ chưa? Liệu Giang Liễm Chu có hiểu không? Nếu anh hiểu rồi, mà vẫn không phản ứng gì, chẳng lẽ là…anh chưa muốn có con?
Cả một lúc lâu, cuối cùng, Giang Liễm Chu chớp mắt, hỏi cô: “Em vừa nói gì cơ?”
Thịnh Dĩ: “?”
Còn chưa kịp trả lời, anh đã lấy điện thoại xem ngày, giọng lạnh lùng mà điềm tĩnh: “Hôm nay là 10/2, còn gần hai tháng nữa mới đến 1/4.”
Thịnh Dĩ: “……”
Anh tiếp tục bình tĩnh: “Vậy nên, Thịnh Dĩ, em không được lừa anh.”
Nói xong, anh nghiêm túc nhìn cô một lần, Thịnh Dĩ sắp bật cười ra thành tiếng. Đây đâu phải là lạnh lùng, rõ ràng là trái tim anh sắp vỡ ra vì hạnh phúc rồi.
Quá lo lắng, nên mới giả vờ điềm tĩnh, từ phản ứng của Thịnh Dĩ, Giang Liễm Chu dường như đã hiểu ra cô thật sự không đùa với anh.
Thịnh Dĩ, vợ anh…ĐÃ… CÓ… THAI!
Anh định đứng dậy, lại nhớ ra vợ đang mang thai, toàn thân cứng đờ, không dám cử động. Nhìn xuống tư thế hai người, anh nhíu mày: “Em sao dám ngồi lên đùi anh thế?”
Thịnh Dĩ: “…”
Sao vậy, có bầu rồi mà cũng không cho ngồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-cu-thich-em-dung-vo-tien/5240862/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.