Vì Thịnh Dĩ “thích giẫm nước”, nên cô và Giang Liễm Chu đã kéo dài lịch trình, mãi đến khi cô giẫm nước thỏa thích rồi mới đi tiếp đến nơi khác.
Thịnh Dĩ vốn dĩ khá hướng nội, mấy năm nay làm họa sĩ toàn thời gian thì càng như vậy. Trừ khi có người nhà như Thịnh Nguyên Bạch hoặc Bối Lôi rủ rê, cô mới chịu ra ngoài đi dạo; nếu không thì chỉ khi nào bí ý tưởng, cô mới mang theo đồ vẽ ra ngoài tìm cảm hứng. Vì thế, tính kỹ lại thì quả thật đã khá lâu rồi cô không được ra ngoài vui chơi.
Ban đầu cô còn hơi ngại ngần, nhưng sau đó thì chơi đến mức như phát điên. Hòn đảo này hơi giống Đảo Mùa Hè, ngoài cảnh biển, còn có nhiều thắng cảnh nhân văn khác: di chỉ bộ lạc cổ xưa, những con phố ngập tràn phong tình dị vực, rồi từng dãy quầy hàng nhỏ nối tiếp nhau.
Thịnh Dĩ quả thật chơi quá mức, xách theo một túi mua sắm, bất kể có dùng được hay không, chẳng thèm để ý nó để làm gì, cứ hứng lên là quét sạch từ đầu phố đến cuối phố. Giang Liễm Chu thì vốn dĩ chẳng bao giờ cản nổi, mà cũng không có ý định ngăn cản, còn “tiếp tay làm ác” giúp cô xách túi, để mặc cho cô mua.
Những ngày ấy thật sự quá đỗi vui vẻ, trên hòn đảo không ai quen biết bọn họ, không có công việc, không phải giao tế, chỉ có cô và Giang Liễm Chu, hai người bên nhau.
Chuyến trăng mật vốn lên kế hoạch mười ngày, vậy mà bị họ kéo dài thành gấp đôi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-cu-thich-em-dung-vo-tien/5240859/chuong-99.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.