Tống Viêm dán mắt vào dòng bình luận lấp lánh nhãn vàng kia, càng nhìn càng thấy tê dại trong lòng.
Anh ấy thầm nghĩ, Giang Liễm Chu tuyệt đối không thể nào tốt bụng đến mức vô duyên vô cớ chạy vào xem anh ấy livestream. Chẳng phải chưa từng trực tiếp bao giờ, nhưng từ trước đến nay, vị Đại thiếu Giang kia có khi nào chịu “nể mặt” anh ấy chứ?
Vậy mà hôm nay, ngay giây phút thấy Giang Liễm Chu bước vào phòng phát sóng, trong lòng Tống Viêm lập tức dấy lên dự cảm bất an. Lúc gọi chào mà đối phương không trả lời, anh ấy thậm chí còn thầm vui mừng được một khắc. Ai ngờ kết cục lại là…
Có lẽ vì nét mặt của Tống Viêm lúc này thực sự hơi vặn vẹo, nên bất kể là fan của anh ấy, hay fan kéo tới hóng hớt của Giang Liễm Chu, tất cả vào giờ phút này đều đồng loạt dấy lên một cảm giác thương hại lẫn đồng tình.
[Thật đáng thương quá, vừa không kiếm được tiền quà, lại phải đọc quảng cáo, còn phải nghe cái tên chó má Giang Liễm Chu ngồi đây khoe khoang… Đời gì khổ thế cơ chứ (thở dài).]
[Nói đi cũng phải nói lại, Giang Liễm Chu, anh khoe cái gì vậy? Cái bản vẽ đó chẳng phải tự anh giành được sao, giờ nói như thể vợ tôi chủ động muốn vẽ cho anh ấy.]
[Mà tôi cũng không hiểu, sao tự dưng Giang Liễm Chu lại đòi vẽ Cô Bé Quàng Khăn Đỏ… cạn lời, anh ba tuổi hay sao mà bắt vợ tôi dỗ cho bằng cái tranh cổ tích?]
[Cái nhãn vàng to tướng thế kia, ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-cu-thich-em-dung-vo-tien/5240854/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.