Ba lần…? Thịnh Dĩ sững người, động tác nghiêng đầu định hôn Giang Liễm Chu cũng khựng lại.
Bảo cô hôn Giang Liễm Chu một cái thì dễ thôi, nhưng ba lần…
Tuy hai người chưa đi đến bước cuối cùng, nhưng nói chính xác ra thì trừ bước cuối ấy ra, những cái nên làm hay không nên làm, họ đều đã làm cả rồi. Tối qua, một lần dùng tay, một lần dùng miệng.
Chỉ hai lần thôi mà Thịnh Dĩ đã thấy như muốn mất nửa cái mạng. Nếu ba lần…
Cô im lặng vài giây, quay đầu liếc Giang Liễm Chu, rồi ngập ngừng nói: “Hay là anh cứ tiếp tục giận đi.”
Giang Liễm Chu: “?”
Đại thiếu gia xưa nay rất thích bới móc để làm quá, cơ hội tốt thế này dĩ nhiên chẳng bỏ qua. Anh “Chậc” một tiếng, chậm rãi mà lười nhác nói: “Được thôi, Thịnh Dĩ, mới ở bên nhau có một ngày mà em đã lười dỗ anh rồi? Để anh giận tiếp?”
Thịnh Dĩ: “……”
Thực ra, Giang Liễm Chu bình thường không mấy khi gọi thẳng tên cô. Trước mặt người khác, anh thường gọi là “A Cửu”, còn khi chỉ có hai người thì hay gọi là “bé cưng”.
Nhưng lúc này…
Thịnh Dĩ chỉ biết bất lực, nhìn gương mặt anh với cái biểu cảm kiểu “không chiều anh thì anh làm loạn cho coi”, cô lại im lặng mấy giây, rồi không nhịn được hỏi: “Rốt cuộc anh đâu có được ‘thoải mái’ gì, sao lại nghiện cái này thế?”
Nếu Giang Liễm Chu là người được phục vụ thì còn nói gì, đằng này anh mới là người phải phục vụ cơ mà. Huống chi, chớ nói đến “thoải mái”, tối qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-cu-thich-em-dung-vo-tien/5240848/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.