Thịnh Dĩ quả thật đã nhìn thấy hết, chỉ là khoảng cách lúc đó cũng không quá gần, chùm chìa khóa lại khá cồng kềnh, nên khi đứng từ xa, cô cũng chẳng nhìn rõ rốt cuộc Giang Liễm Chu đã đưa cho Trang Nghiêu cái gì. Nói chính xác thì, trong tầm mắt cô chỉ thấy Giang Liễm Chu nhét cho anh ấy một món gì đó, rồi hai người bàn bạc vài câu mà thôi.
Cộng thêm diễn xuất của Giang Liễm Chu lại quá đạt, nên khi ấy cô cũng tin rằng có lẽ anh thật sự làm rơi chìa khóa. Nhưng mà, nói đi cũng phải nói lại, cô đâu có ngốc!
Không nói đến chuyện khác, chỉ cần nhìn bộ dạng bất lực của Trang Nghiêu suốt dọc đường, rồi cả lúc tiễn cô lên nhà, cái vẻ khổ nhục kế rành rành trên mặt Giang Liễm Chu, đoán bừa cũng biết ngay đây lại là trò mờ ám gì đó của cậu thiếu gia này.
Chỉ là, nói sao nhỉ… Biết thì biết vậy, nhưng cô cũng hiểu quá rõ về anh.
Nếu lúc đó mình không gọi anh lại, thì Giang Liễm Chu chắc chắn sẽ thật sự đi đến phòng làm việc ngủ một đêm. Một ngày đã chạy ngược xuôi mệt nhoài, vậy mà còn định ngồi xe sang tận quận khác, ở cái phòng làm việc thì sao mà thoải mái bằng ngủ ở đây được? Thịnh Dĩ quả thật có chút xót lòng, thành ra cái việc chìa khóa rơi thật hay giả cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa, cùng lắm chỉ là cô hơi bực bội trong lòng một chút, nhưng vốn dĩ Thịnh Dĩ không phải kiểu người thích so đo từng li từng tí, cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-cu-thich-em-dung-vo-tien/5240846/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.