So với cậu thiếu gia họ Giang tính khí không mấy tốt, thì Hứa Quy Cố xưa nay vẫn luôn thuộc phái ôn hòa.
Hồi hai người mới thành lập studio Cố Chu, chính là Hứa Quy Cố – người xử sự khéo léo hơn hẳn, đứng ra đi đàm phán các nguồn tài nguyên. Có lẽ vì môi trường trưởng thành khác biệt, nên sự kiêu ngạo của Giang Liễm Chu gần như đã khắc rõ lên mặt. Cậu thiếu gia này làm gì cũng tùy hứng, cái gì thích là nhất định phải làm, kể cả có đâm đầu vào tường cũng tuyệt đối không để lộ nửa phần chán nản.
Còn Hứa Quy Cố thì trầm ổn hơn nhiều, thường chỉ khi đối diện với Giang Liễm Chu – người vừa là bạn cùng phòng, vừa là cộng sự, anh mới để lộ chút bản chất thật của mình. Nhưng chắc do làm “người hiền” quá lâu, nên dù là trước mặt Giang Liễm Chu, anh cũng hay tự kiềm chế. Nhiều lắm cũng chỉ là lúc nào nhìn không lọt mắt nổi nữa thì mắng Giang Liễm Chu vài câu.
Chính vì vậy đây là một trong số ít lần Giang Liễm Chu nghe Hứa Quy Cố buông lời chửi thề, anh còn hơi bất ngờ nữa là đằng khác.
Hứa Quy Cố cũng khựng lại một chút, có lẽ anh ấy cũng nhận ra câu chửi ban nãy hơi quá… văn minh chăng? Cũng sợ Giang Liễm Chu suy nghĩ nhiều. Tay anh vô thức rê chuột, khẽ ho khan, đang cân nhắc xem có nên xin lỗi một câu cho phải phép, thì thấy Giang Liễm Chu lại nhấc cổ tay liếc đồng hồ, rồi hờ hững nhướng mí mắt, lười biếng lên tiếng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-cu-thich-em-dung-vo-tien/5240841/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.