So với vẻ ngoài dịu dàng, tính cách của Thịnh Dĩ thực ra không hề kiên nhẫn. Cô vốn không thích thể hiện sự thân mật ở nơi công cộng. Với cô, những điều tình tứ thì có thể thoải mái làm trong không gian riêng tư, nhưng khi đã ra ngoài, thì cần giữ ý tứ, cư xử cho đúng mực.
Huống hồ, chưa nói đến người ngoài, ngay cả Khổng Hoài Mộng lúc này cũng đang ngồi ngay trước mặt họ. Cho nên, ngay khi thấy Giang Liễm Chu định làm tới, Thịnh Dĩ đã đoán được mưu đồ của anh. Cô im lặng hai giây, rồi khẽ lùi lại tạo một khoảng cách, ánh mắt nhìn anh đầy cảnh giác.
Giang Liễm Chu: “…”
Anh khẽ ho khan một tiếng, biết lần này không moi được thêm nụ hôn nào nữa rồi, bèn giả vờ rộng lượng, ra vẻ bao dung nói: “Thôi được rồi, hôm nay anh đại nhân đại lượng, không chấp em nữa.”
Dứt lời, có lẽ cũng hơi chột dạ, anh chẳng thèm để ý đến biểu cảm của Thịnh Dĩ, tự nhiên cầm lấy ly Flat White* trước mặt cô lên uống một ngụm, ung dung như thể đó là ly của mình, khẽ gật đầu: “Cũng ngon phết, biết chọn đúng khẩu vị của anh đấy. Thế thì tha thứ cho em.”
*Flat White là một loại cà phê có nguồn gốc từ Úc hoặc New Zealand, bao gồm một hoặc hai shot espresso và sữa nóng được đánh bọt mịn, tạo nên một lớp bọt mỏng, mịn trên bề mặt.
Thịnh Dĩ: “…”
Khổng Hoài Mộng: “…”
Vốn đang xem chuyện tình yêu trước mắt một cách đầy hứng thú, Khổng Hoài Mộng lúc này cũng lặng thinh. Dù không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-cu-thich-em-dung-vo-tien/5240839/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.