Chữ “ừm?” cuối cùng ấy, người khác nói ra có lẽ chỉ là một câu hỏi bình thường. Nhưng khi rơi vào miệng của Giang Liễm Chu, lại mang theo sự dịu dàng không thể diễn tả, phảng phất nét cưng chiều và ý cười nơi đáy mắt. Một âm tiết vô cùng đơn giản, vậy mà lại trở nên luyến lưu, khiến người ta xao xuyến.
Ai nghe thấy mà không lầm tưởng rằng anh đang dịu dàng chỉ với riêng mình?
Chỉ tiếc là vị đại thiếu gia ấy lại không hề tự thấy như vậy, vẫn giữ nguyên nụ cười nhàn nhạt ở đuôi mắt, ánh mắt đen nhánh như mực, trong đó chỉ có mỗi hình bóng của Thịnh Dĩ.
Buổi sáng tháng Ba, ánh nắng lốm đốm chiếu rọi lên người anh, nửa sáng nửa tối, lại chỉ càng khiến anh thêm rực rỡ, chói mắt vô cùng.
Thịnh Dĩ khẽ hé môi, đột nhiên không thể nói nên lời.
…
Còn trong phòng livestream, khán giả thì sắp “nổ tung”:
[Trời ơi trời ơi trời ơi, ai vừa rồi uốn éo đến trẹo cả eo thế? Sao Giang Liễm Chu lại… chết tiệt!]
[Quá quyến rũ rồi đấy! Mẹ ơi tại sao thế? Cùng là kiểu hành động này mà người khác làm thì chỉ thấy sến súa, vậy mà Giang Liễm Chu làm lại khiến tôi phát điên!!! Một gương mặt thế này đúng là vô địch thiên hạ!]
[Một gương mặt thế này thật sự quá vô địch [già đời]. Đừng nói là Thịnh Dĩ bị đối xử thế, tôi chỉ là người xem thôi mà cũng thấy tim đập loạn lên rồi… Tôi đang ôm ngực phát cuồng đây này aaa!]
[Giang Liễm Chu, cậu có thể tiết chế chút không.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-cu-thich-em-dung-vo-tien/5240829/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.