[Trời ơi… ai vừa bị ngọt chết vậy, ai! Tim tôi sắp nhảy ra khỏi lồng ngực rồi, cứu với!]
[Vừa rồi ai dám bảo “A Cửu và tên đàn ông vô dụng của cô ấy” thế hả? Tôi hỏi thật đấy, nếu có một người đàn ông “vô dụng” như thế thích bạn, bạn có muốn không huhu.]
[Giang Liễm Chu đủ rồi đấy, ngày nào anh cũng thế này, định không chừa fan nào sống sót đúng không?!]
[Thật sự đấy, tôi vừa bị cú này hạ gục thê thảm. Ai bảo anh ấy là trai ngoan ngây thơ? Ngây thơ thì đúng, nhưng là kiểu ngây thơ có chọn lọc đấy, trời ơi kiểu người ngoài lạnh trong nóng này tôi chịu không nổi…]
…
Không chỉ khán giả trong livestream bị cú ra tay bất ngờ này của Giang Liễm Chu làm rung động, mà đến cả Thịnh Dĩ – người trong cuộc cũng sững người lại.
Hoặc có lẽ chính bởi vì cô là người ở ngay hiện trường, chính vì cô đang thật sự cảm nhận được nhiệt độ từ Giang Liễm Chu, nghe rõ tiếng thì thầm của anh bên tai, ngửi được hơi thở gần như bao trùm nên cảm xúc ấy càng thêm mãnh liệt, mãnh liệt đến mức, Thịnh Dĩ không kiềm được mà như nghẹn thở.
Cô như nghe thấy rất nhiều âm thanh mà đồng thời, dường như chỉ nghe thấy một điều duy nhất, nhịp tim.
Thậm chí cô chẳng phân biệt được đó là tiếng tim ai, là của Giang Liễm Chu, hay là của chính mình.
Bóng tối là màu sắc rõ ràng nhất, vì khi không nhìn thấy gì, mọi giác quan khác liền trở nên nhạy bén hơn gấp bội. Trong khoảnh khắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-cu-thich-em-dung-vo-tien/5240821/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.