[Trời đất ơi, là ai viết thẻ này vậy? Đại ân nhân phương nào! Mau khai tên ra đây, tôi lập tức ghi công đức vào sổ vàng!]
[Giây phút giấc mơ của tôi thành hiện thực, tôi thật sự không dám tin. Trong đầu chỉ có một câu: mình có phúc phần này thật sao? Mình xứng đáng ư? Đây là thứ mà một kẻ nhỏ bé như mình có thể được chứng kiến à?]
[Tại sao tôi cứ cảm thấy, với tính cách của A Cửu thì chắc chắn sẽ không đồng ý, mà mấy bạn nhìn thử xem anh Chu đi, cái kiểu của ảnh chắc chắn sẽ không ép A Cửu làm điều cô ấy không muốn, người ta còn chưa nói gì, ảnh đã chủ động bảo “không làm nữa, không làm nữa”… Giang Liễm Chu, anh yếu thế à?! Mau bế vợ anh lên, bế thẳng về động phòng luôn cho tôi!!!]
[Hu hu cầu xin A Cửu đồng ý đi, tôi có người bạn sắp không gượng nổi nữa rồi, điều ước cuối cùng của bạn ấy là được thấy hai người bế công chúa một lần thôi mà…]
…
Bình luận chạy rợp khắp màn hình, điên cuồng như bão lốc.
Dù Thịnh Dĩ không thể nhìn thấy những dòng đó, cô vẫn có thể tưởng tượng ra phản ứng của khán giả lúc này.
Cô mím môi, càng thêm do dự. Thật ra mà nói, nếu như trước đó Giang Liễm Chu chưa từng tỏ tình với cô, thì rất có thể Thịnh Dĩ sẽ không thấy có gì đáng để lăn tăn cả.
Giống như anh từng nói, đây chỉ là quay show thực tế, lại còn là trò chơi; làm vậy chẳng qua là giúp tăng độ ăn ý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-cu-thich-em-dung-vo-tien/5240816/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.