[…Ủa? Là tôi chưa bật bình luận à? Hay mạng tôi lag? Sao livestream bỗng im re vậy?]
[Tôi xác nhận với bạn là bạn bật rồi đó… chẳng qua là… tôi bị sốc quá nên cứng họng luôn.]
[Nghe câu hỏi đầu tiên: Vì sao lại chọn Cảnh Đại? => Tôi: “Ồ, chiến rồi đấy.” Nghe đến câu thứ hai: Ước nguyện lúc thả đèn trời là gì? => Tôi: “Trời má ai gan thế!” Nghe câu thứ ba: Từng đơn phương ai chưa? Có tỏ tình không? => Tôi: “…”]
[Tôi không còn gì để nói, chỉ muốn hét lên: “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” quá bá đạo! Các khách mời cũng quá đỉnh!]
[…Bỗng dưng tỉnh ngộ, Giang ca, anh đừng nói anh định không trả lời nhé? Làm vậy là trừ 15 điểm đó?]
[Khôngggg! Giang Liễm Chu anh trả lời hết cho em! Không được để sót câu nào! Không phải anh máu thắng thua nhất nhóm à?!]
Trong phòng tiếp khách, bầu không khí cũng trầm lặng như tờ.
Doãn Song lén lút ngẩng đầu, liếc nhìn người đang ngồi bên cạnh mình – Tống Viêm rồi nháy mắt ra hiệu. Không hổ là bạn cùng bàn ngày trước, lại còn cùng quay chương trình mấy tuần liền, đến mức ăn ý cũng ngầm hình thành.
Tống Viêm đúng thật nhìn ra ánh mắt của cô “Mấy câu hỏi này là ai dám gan to vậy trời?!”
Tống Viêm lắc đầu, ra hiệu “Tôi cũng không biết đâu.”
Doãn Song ôm lấy ngực, cảm thấy tim mình đập thình thịch. Hai tập trước quay chương trình còn vui vẻ ổn thỏa, sao lần này vừa mở màn đã… Đao quang kiếm ảnh thế này?
Cô chẳng qua chỉ là một hotgirl nhỏ lẻ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-cu-thich-em-dung-vo-tien/5238160/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.