Thịnh Dĩ chăm chú nhìn sắc mặt của Giang Liễm Chu.
Quả nhiên, ngay khoảnh khắc anh thấy cô không ra kéo mà lại ra búa, trên mặt anh thoáng hiện lên một chút kinh ngạc khó giấu.
Nhưng Thịnh Dĩ lại không thể đoán chắc, anh kinh ngạc vì mình cuối cùng cũng thắng, hay là… vì cô vậy mà lại ra búa?
Còn chưa kịp nghĩ tiếp, vẻ kinh ngạc kia trên mặt Giang Liễm Chu đã nhanh chóng tan biến, thay vào đó là một biểu cảm điển hình: kêu ngạo, đắc ý, đúng chuẩn Giang thiếu gia.
Anh còn giơ tay, vẫy vẫy cái “bao” trước mặt cô: “Thấy chưa, anh đây sớm muộn gì cũng lật kèo được.”
Thịnh Dĩ: “……”
Cô trong thoáng chốc có chút cạn lời, thậm chí còn muốn đạp cho tên này một cú thật mạnh.
Nhưng chưa kịp ra tay, Giang Liễm Chu đã quay đầu nhìn về đoạn đường nhựa sạch sẽ sắp tới, lắc đầu cảm khái, vẻ mặt như thể mình là người “tâm địa lương thiện đến độ không tưởng”:
“Thôi bỏ đi, nhìn cái thân hình nhỏ nhắn của cậu, lại bảo tôi bóc lột trẻ em thì khổ.”
Từ “trẻ em” suýt nữa thốt ra, anh khựng lại một nhịp, hình như nhớ ra chút gì đó về cái cảm giác khi nãy cuối cùng sửa lại thành: “… bóc lột người ta.”
Nói xong, Giang thiếu vung tay một cái, thảnh thơi bước lên trước.
Mấy bước cõng cô ban nãy, đôi giày vốn trắng sạch không tì vết của anh đã lấm đầy bùn đất. Thịnh Dĩ từng ngồi cùng bàn với anh hai năm, đương nhiên biết Giang Liễm Chu có chút mắc bệnh sạch sẽ nhẹ. Thời đi học
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-cu-thich-em-dung-vo-tien/5238150/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.