Thật ra trong năm nay, thỉnh thoảng Thịnh Dĩ vẫn sẽ nghĩ đến Giang Liễm Chu. Hoặc nói đúng hơn là cô thậm chí chẳng cần phải cố tình nhớ đến anh.
Dù sao thì, sau khi Giang Liễm Chu ra mắt, đúng là nổi đình nổi đám. Dù không cố tình theo dõi, nhưng vẫn rất dễ bắt gặp anh, ví dụ như khi bước vào một quán cà phê, bỗng nghe thấy giọng hát trầm thấp, chậm rãi của anh vang lên. Bên cạnh có mấy cô gái khe khẽ bàn tán, bảo sao giọng hát này lại dễ chịu đến thế.
Hoặc là trên đường, chỉ cần vô thức ngẩng đầu lên, nơi góc phố kia lại hiện ra bức ảnh khổng lồ của anh trên màn hình quảng cáo.
Thời trung học, Giang Liễm Chu chỉ mặc đồng phục học sinh bình thường mà đi giữa biển người, vậy mà vẫn có từng nhóm nữ sinh viết thư tình gửi cho anh. Huống hồ là bây giờ qua năm tháng, anh đã dần rũ bỏ nét non nớt của tuổi thiếu niên, vẫn sắc sảo như xưa, nhưng lại thêm phần tuấn tú, thanh nhã.
Thậm chí đôi khi, cô còn bắt gặp trong phần bình luận dưới bài đăng của mình, nơi cô dùng thân phận họa sĩ để chia sẻ tác phẩm, một vài fan với cái tên như “Một chiếc thuyền trôi giữa sông Giang” nồng nhiệt khen ngợi: “Tranh của chị đẹp quá đi!”
…
Tất cả những điều vụn vặt ấy, gom lại, như thể từng ngóc ngách trong cuộc sống của cô đều bị ba chữ “Giang Liễm Chu” lấp đầy. Hoặc cũng có thể…cũng chẳng nhiều đến thế.
Nhưng Thịnh Dĩ luôn dành một góc chú ý cho anh.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-cu-thich-em-dung-vo-tien/5238148/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.