Lúc ngủ, Thịnh Dĩ thật sự rất khác với cô khi tỉnh táo.
Bình thường cô không phải kiểu người nhiều lời, nhưng đã mở miệng thì kiểu gì cũng khiến người ta kinh ngạc.
Thỉnh thoảng bị cô “chọc” vài câu, người khác cũng không giận nổi, ngược lại còn thấy vừa buồn cười vừa thú vị.
Giang Liễm Chu luôn chắc chắn rằng mình không phải kiểu người “thích bị ngược”, bởi vì hồi cấp ba đã thế rồi.
Rõ ràng cô gái ấy vừa mở miệng là lạnh nhạt lại hay mỉa mai, vậy mà vẫn có không ít người muốn lại gần cô. Con trai con gái đều thế, ngay cả đám bạn của anh cũng suốt ngày “Thịnh Dĩ thế này”, “Thịnh Dĩ thế kia”.
Lần ghi hình này càng thể hiện rõ điều đó như Tiết Thanh Phù hay Doãn Song cứ quấn lấy Thịnh Dĩ, hết hỏi cái này đến hỏi cái nọ, dù gần như chẳng nhận được lời đáp mấy.
Nhưng mà, Thịnh Dĩ lúc ngủ…
Lại kỳ lạ đến mức mang theo vẻ ngoan ngoãn, dịu dàng. Không vùng vẫy, cũng chẳng lăn qua lăn lại, cứ yên tĩnh như thế tựa vào vai anh mà ngủ.
Lúc ngủ có vẻ mơ thấy gì đó, cô sẽ khe khẽ kêu “ưm” hai tiếng, Giang Liễm Chu chỉ cần nhẹ tay vỗ đầu một cái, cô liền ngoan ngoãn ngủ tiếp.
Cả quãng đường ấy, trái tim cứng cỏi của Giang đại thiếu gia, chỉ vì Thịnh Dĩ đang ngủ mà dần dần trở nên mềm như bún.
Cho nên cuối cùng, câu gọi “Bảo bối” ấy… mới lỡ miệng mà bật ra.
Bị ánh mắt vừa kinh ngạc vừa nghi hoặc nhưng vì nghiệp vụ vững vàng nên vẫn bình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-cu-thich-em-dung-vo-tien/5238143/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.