Tổ chương trình đúng là biết cách chơi. Mặc dù có đưa cho các nghệ sĩ một bản “quy trình ghi hình”, nhưng cực kỳ sơ sài.
Ví dụ như phần trò chơi này, trên quy trình chỉ ghi vỏn vẹn bốn chữ: “Cố nhân tương phùng” (Bạn cũ gặp lại).
Nghe thì xúc động đấy. …Nhưng vấn đề là, nếu bạn chẳng nhớ gì về bạn cùng bàn năm xưa, thì còn cảm động chỗ nào? Tất nhiên, bạn có thể viện lý do “thời gian qua lâu rồi”, khán giả đặt mình vào hoàn cảnh ấy cũng sẽ thấy việc không nhớ nổi vài sở thích thời đi học là chuyện… có thể hiểu.
Nhưng giữa hai người chắc chắn vẫn sẽ có chút lúng túng, phải không? Mở màn mà đã căng như dây đàn, khán giả trên livestream đều phấn khích:
[…Tổ chương trình này biết chơi đấy, tôi mê rồi, xứng đáng để tôi dậy sớm bật livestream.]
[Aaaaaa hóng cặp Đoàn Minh Tể và Uông Đồng Hân quá trời, chuẩn bị ăn cẩu lương chết ngập luôn!]
[Không hiểu sao tôi bắt đầu lo cho Chu Chu của tôi rồi… anh ấy hiếu thắng vậy mà thua thì sao]
[Ơ nhưng khoan, bạn kia sao lại chắc là anh Chu sẽ thua?]
[……Bạn nghĩ mà xem, anh ấy có phải là kiểu người sẽ để ý sở thích của bạn cùng bàn không? = =]
[……]
Tóm lại, vào khoảnh khắc đó, màn hình livestream của Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ đều bị dội bom bởi chuỗi “……”.
Mọi người bỗng … thả lỏng: Thôi thì, trọng điểm là tham gia.
“Xin mời các khách mời chú ý, câu hỏi đầu tiên: Khi còn học trung học, người bạn trong phòng bạn có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-cu-thich-em-dung-vo-tien/5238133/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.