Tháng Mười Hai ở Minh Tuyền, trời lạnh thấu xương, đúng vào thời điểm rét nhất trong năm.
Tuyết đã rơi suốt cả đêm qua, sáng sớm tinh mơ các cô chú công nhân vệ sinh đã bắt đầu dọn dẹp đường phố, chắc là sợ ảnh hưởng đến dòng người đi làm lúc tám, chín giờ sáng.
Ngoài cửa sổ, ai ai cũng bước vội vàng, mỗi hơi thở ra đều hóa thành làn khói trắng mờ mịt. Cũng nhờ thế mà căn phòng đang bật sưởi lên hơn mười độ lại càng thêm ấm áp dễ chịu.
Tiếc rằng, Thịnh Dĩ vẫn chẳng thể ngủ nướng đến mười giờ như mong muốn.
Cô với tay tìm chiếc cốc để đầu giường, tu một ngụm nước lạnh, cổ họng khô rát mới dễ chịu được đôi chút. Đặt cốc xuống, Thịnh Dĩ mở điện thoại liếc nhìn giờ.
9:02.
Trên màn hình còn hiện một tin nhắn WeChat chưa đọc. Cô lơ mơ ngồi dậy, mở khóa màn hình và xem tin nhắn:
[Hoa Nhỏ Bối Lôi]: “A a a a tớ muốn chết quá đi mất!!! A Cửu, cậu dậy thì báo tớ tiếng đi a a a, cậu không hiểu đâu, tớ hạnh phúc tới phát ngất luôn rồi đó!”
Thịnh Dĩ: “…”
Cô lướt mắt lên nhìn giờ gửi tin nhắn.
4:28 sáng.
…Có dấu hiệu bệnh lý luôn rồi.
Hôm nay là thứ Hai, cô là người làm nghề tự do, khác với Bối Lôi, sáng sớm cô ấy phải dậy đi làm đàng hoàng mới đúng.
Mặc dù nghĩ vậy, nhưng với tư cách là “một người ba tốt” (tự xưng),Thịnh Dĩ vẫn giữ bộ mặt lạnh nhạt, cưng chiều hồi âm cô con gái thân yêu.
[A Cửu]: “Bị làm tỉnh dậy.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-cu-thich-em-dung-vo-tien/5238121/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.