“Trận chiến vừa rồi đối với tôn thượng đại nhân chả có chút gì gọi là chiến đấu, trận này mới là trận để tôn thượng đại nhân khai màn!” Một vị yêu vương cười nói.
“Đúng vậy! chúng ta nhẫn nại một chút, một khi có gì không đúng chúng ta ra tay cũng không muộn!” Một yêu vương khác nói.
Lâm Tiêu nhìn đạo kiếm quang này trong mắt vẫn chỉ là một mảnh bình lặng. Công kích của bán đế rất mạnh, nếu thay bằng đòn công kích khác thì hắn chắc chắn cần phải cảnh giác. Nhưng nếu là kiếm ý và kiếm lực thì đúng là chả là gì với hắn.
Sau đó chỉ thấy Lâm Tiêu đưa tay túm lấy đạo kiếm quang kia.
“Không biết sống chết, kiếm ý của bản tôn là thứ một tên nhãi như ngươi……hả? này……này…hắn, sao hắn làm được?” giọng nói từ trên trời chuyển đổi từ cao ngạo sang kinh ngạc.
Rõ ràng một kiếm này chém trúng vào tay thiếu niên, nhưng lại chả có tác dụng gì. Kiếm quang giống như một hòn đá nhỏ rơi vào mặt biển lớn, cứ thế vô thanh vô thức biến mất.
“Thật rác rưởi, kiếm quang của một Bán Đế, một chút sức mạnh cũng không có.” Lâm Tiêu tỏ vẻ chán ghét nói.
Sau đó Lâm Tiêu nhìn lên trời.
Ầm! vô số ánh hào quang phát ra từ cơ thể hắn, hai mắt biến thành màu vàng kim. Trời đất rung chuyển, núi sông ầm ầm, từng đạo quy tắc thiên địa hội tụ lại.
“Hoá ra người của đại thế lực, chỉ là loại thích trộm gà bắt chó sao? Hiện……!” nói xong Lâm Tiêu đánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-ma-ton/3522930/chuong-651.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.