Nhưng bây giờ đã khác, hắn có lòng tin, có thể tiêu diệt triệt để đám người này khỏi thế giới này.
Nhưng mà Lâm Tiêu còn có kế hoạch khác, cho nên mới giữ lại mạng cho đối phương.
Lâm Tiêu từ từ bước tới bên cạnh thánh nữ Dao Trì, lên tiếng: “Ngươi nói cho ta biết một loại thần thông của thần tộc, rồi ta sẽ thả một người trong các ngươi, thế nào? Cuộc trao đổi này rất có lời phải không?”
Thánh nữ Dao Trì lúc này mới lấy lại tinh thần.
Nàng ta nhìn chằm chằm Lâm Tiêu với vẻ khiếp sợ.
Kẻ...kẻ này lại dám mưu đồ quyết pháp thần thông của thần tộc Dao Trì bọn họ.
Thật đúng là gan to tày trời.
Lâm Tiêu nhìn ra được suy nghĩ của đối phương, chế giễu nói: “Lẽ nào chỉ cho phép các ngươi cướp của người khác, mà không cho phép người khác cướp của các ngươi sao?”
Thánh nữ Dao Trì hung hăng lườm Lâm Tiêu, không nói nên lời.
Sau khi lườm mấy giây, nàng ta nghiến răng lên tiếng.
“Yêu cầu này của ngươi, ta không cách nào thực hiện được. Thần thông truyền thừa của thần tộc Dao Trì bọn ta, đều là thánh tôn tự mình điểm hóa truyền thụ, bọn ta không thể tự ý truyền thụ.” thánh nữ Dao Trì hằn học đáp.
“Thật vậy ư? Sao ta lại không tin nhỉ?” Lâm Tiêu nhìn nàng ta, nói.
“Ngươi, ngươi không tin, ta cũng hết cách!!!” thánh nữ Dao Trì cảm thấy vô cùng ấm ức.
Nàng đã bao giờ trải nghiệm qua cảm giác bị kẻ khác giám sát như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-ma-ton/3522737/chuong-427.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.