Hoàng phu nhân thấy hai mẫu tử lập tức nở nụ cười, mang theo nữ nhi bước chậm đến gần.- Tỷ tỷ có khỏe không?Mắt Lý Tuyết Kiều lóe tia nghiền ngẫm, lẩm bẩm:- Sắp xuống lỗ rồi thì khỏe gì được.Hoàng phu nhân lườm nữ nhi:- Không lễ phép!Nhưng giọng nói hoàn toàn không mang chút trách cứ.Hoàng phu nhân tiếp tục cười tươi nói với Vệ Tịnh:- Nghe nói hôm nay là ngày sinh nhật của tỷ tỷ nên lão gia đặc biệt tặng một món quà cho tỷ tỷ.
Lão gia đang bận tiếp đãi một số khách nhân, không rảnh rỗi nên đặc biệt sai ta đến thay lão gia tặng quà cho tỷ tỷ.Lý Tuyết Kiều không kiềm được bật cười, nhưng vẫn cố kiềm nén:- Xi!Vệ Tịnh hoang mang:- Là cái gì?Dù Lý Viêm Phong tặng cái gì thì không nên kêu Hoàng phu nhân tự mình mang tới.Hoàng phu nhân lấy một tờ văn thư nhét trong ngực áo ra, cố nín cười đặt vào tay Vệ Tịnh:- Chỉ có cái này, mời tỷ tỷ nhìn xem.Ngón tay Vệ Tịnh run run nhẹ nhàng mở tờ văn thư ra, trên giấy là nét chữ cứng cáp mạnh mẽ như rồng rắn, nhìn sơ liền biết là chữ viết của Lý Viêm Phong.Vệ Tinh nhìn thoáng qua, mắt đỏ ủng trải rộng tơ máu, thậm chí không đứng vững cần nhờ Lý Thiên Mệnh dìu ngồi xuống.Lý Thiên Mệnh cũng nhìn một cái.
Lý Viêm Phong viết nội dung văn thư rất khách khí, lòng vòng nhưng chủ thể mục đích rõ ràng.Đây là một tờ giấy ly hôn!Lý Viêm Phong cảm ơn Vệ Tịnh làm bạn mấy năm nay, cảm ơn nàng góp sức cho gia tộc, liệt kê một đống lời nho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-de-nhat-than-full/4026664/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.