Ánh mắt thiếu niên tên Linh Thừa Nguyên kia vô cùng càn rỡ và trắng trợn, hẳn một mực nhìn chằm chằm vào người Cố Khinh Yên và Cố Vân, khiến cho Linh Lan Nặc tức giận.
Linh Thừa Nguyên là một thiếu niên cao lớn mày rậm, trên da săm một ít đồ án phức tạp, xanh xanh đỏ đỏ, nghe vậy thì hơi hơi nhíu mày, hiển nhiên là bất mãn vì bị Linh Lan Nặc chỉ trích, nhịn không được phản bác hai câu:
“Mấy nhân tộc bình thường mà thôi, ta chỉ là nhìn một chút thì đã sao?”
Trong suy nghĩ của hắn, mấy nhân tộc bình thường, hẳn có thể nhìn một chút chính là ban thưởng, căn bản cũng không có cái gọi là lễ phép. Nếu hân nguyện ý thì có thể dễ dàng tìm tới 100 nữ nô nhân tộc.
Kết quả là hẳn vừa mới dứt lời, một thanh âm nhàn nhạt vang lên ngay sau lưng hắn:
"Thừa Nguyên, cùng là nhân tộc, ngươi có thái độ gì vậy, mau xin lỗi!"
Người lên tiếng là một thiếu niên áo tím, tướng mạo khá là tuấn mỹ, nếu thu nhỏ hẳn một chút rồi thả vào trong nhân tộc bình thường thì sẽ trở thành một mỹ thiếu niên.
Trong cái tiểu đoàn thế này thì địa vị cả hắn là khá cao, vừa lên tiếng thì sắc mặt của Linh Thừa Nguyên liền khẽ biến, không dám nói nữa.
Nhưng hẳn cũng chỉ cúi đầu, kêu hắn đi xin lỗi mấy nhân tộc bình thường là không được, làm thần mạch nhân tộc, niềm kiêu ngạo của hắn không thể xâm phạm.
Cố Khinh Yên và Cố Vân lạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-cuong-de/3532135/chuong-469.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.