Mặc dù Chanh Quang nói vậy có chút bá đạo, nhưng ở trên đại lục, mấy chuyện như vậy còn thiếu sao?
Vì tài nguyên tu luyện, chuyện gì cũng dám làm!
Cố Vân trợn mắt nhìn Chanh Quang, tức giận nói:
"Ngươi cho rằng người ở Hắc Bạch Thần Thành đều ngốc như nha đầu người à”
Chanh Quang nở nụ cười ngây ngốc, nàng cũng không hiểu rõ ý của Cố Vân.
Tịch Thiên Dạ cười nói:
“Trắng trợn cướp đoạt đương nhiên là vô cùng có lời, lại không căn phải bỏ ra bất kỳ chỉ phí nào, thế nhưng tu sĩ đại lục Nam Man cũng không phải người ngu, sao có thể im lặng mặc cho Hắc Bạch Thần Thành cứ thế cướp bóc?”
Chanh Quang nghe vậy lộ vẻ đã hiểu, xem ra suy nghĩ của mình quá đơn giản.
Lôi Y cùng Lôi Khổng cười cười, không nói gì thêm.
Nếu Hắc Bạch Thần Thành muốn trắng trợn cướp đoạt, đương nhiên là có thể, mà tu sĩ đại lục Nam Man khó mà phản kháng.
Nhưng Hắc Bạch Thần Thành có thể cướp bóc lần thứ nhất, cướp bóc lần thứ hai... Nhưng chẳng lẽ có thể cứ thế cướp bóc mãi sao.
Lần sau tu sĩ đại lục Nam Man vẫn sẽ đến di tích Thiên Lan, nhưng sẽ không mang theo bất cứ tài nguyên nào, thậm chí là sẽ không tới.
Nếu những người mạo hiểm đến tìm kiếm cơ duyên đều là một thân một mình mà đến, thì có thứ gì cho bọn hắn cướp đoạt đây.
Hắc Bạch Thần Thành sẽ không ngu đến mức chỉ thấy cái lợi trước mắt. Trên thực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-cuong-de/3523270/chuong-463.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.