Tịch Thiên Dạ hơi híp mắt, hoài nghi nhìn Lam Mị
Người khác có thể không hiểu Lam Mị, nhưng hắn há lại có thể không biết, vị cô nương này không phải người có thể chịu thua thiệt.
Vô duyên vô cớ lại đưa cơ duyên tạo hóa cho hẳn?
Tịch Thiên Dạ mỉm cười, mắt không nháy một cái nhìn Lam Mị.
Liên quan tới Thiên Lan thần chiếu, khẳng định là có che giấu mà Lam Mị không nói ra.
Lam Mị bị Tịch Thiên Dạ nhìn thì có chút không được tự nhiên, theo bản năng đưa mắt dời đi nơi khác, ra vẻ băng lãnh nói:
"Nhìn cái gì vậy? Bản cung nể tình ngày xưa mới nguyện ý đưa ngươi một cái đại cơ duyên, đừng có mà không biết tốt xấu, được tiện nghỉ còn khoe mẽ.
Dĩ nhiên, có thế đi tới Thiên Lan Thăn Cung hay không, là do ngươi có đạt được phần Thiên Lan thần đồ cuối cùng hay không. Nó nằm ngay bên trong Hắc Bạch thần thành, có thể nắm chặt cơ hội hay không liền xem năng lực của ngươi.”
"Vậy thì cám ơn."
Tịch Thiên Dạ cười nhạt một tiếng, mặc kệ Lam Mị có mục đích gì, nắm ba phần Thiên Lan thần đồ trong tay mình dù sao cũng là chuyện tốt.
Huống chị, hiện tại hắn đang thiếu đủ loại tài nguyên tu luyện.
Sau khi đột phá đến đại kim đan, bước kế tiếp liền là Nguyên Anh kỳ. Nhưng mà hẳn tu luyện chính là Hồng Mông hồn độn Kim Đan, ngưng tụ Nguyên Anh như người bình thường hiển nhiên là không thể, muốn luyện hóa hỗn độn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-cuong-de/3516852/chuong-451.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.