Tịch Thiên Dạ nhàn nhạt quay đầu nhìn về phía ma thú khổng lồ thò ra từ trong ma vân kia, không bưồn để ý khuyên can của Vân Tương Quân, nhẹ nhàng tút kiếm ra khỏi vỏ, chém một đường kiếm xẹt ngang bầu trời.
Đường kiếm đó xé rách hư không, chém đứt cả ma thú khổng lồ lẫn đoàn ma vân kia.
Ma huyết màu xanh sẫm vẩy xuống như mưa, ăn mòn vạn vật dưới mặt đất, từ nham thạch, cây cối đến sông suối, hóa thành từng bãi chất lỏng nhờ nhờ, bốc lên từng tia khói nhẹ khó ngửi.
Mặt đất bị ma huyết kia ăn mòn thành từng cái hố to, một giọt ma huyết cũng có thể ăn mòn Đại Tôn thành vũng máu.
Đoàn ánh sáng trắng đang hoảng hốt chạy trốn kia cũng bỗng dừng lại, kinh hãi nhìn về phía Tịch Thiên Dạ, hiển nhiên không ngờ rằng ma thú đáng sợ kia sẽ bị vẻn vẹn một kiếm chém đứt. Chỉ là một đạo kiếm quang nhìn như bình thường, lại có uy năng đáng sợ đến không thể tưởng như vậy.
Vân Tương Quân và Vân Phong Dật cũng sững cả người, ai có thể nghĩ được một kiếm của Tịch Thiên Lại chém đứt luôn ma thú kinh khủng vô cùng kia.
Trong đôi mắt đẹp của Vân Tương Quân hiện lên một vòng xấu hổ, gương mặt thánh tú nối lên hai vùng đỏ ứng, nhìn càng thêm kiều diễm. Nàng nhận thức được tâm tình của mình vẫn rất kém cỏi, bình thường có lẽ rất bình tĩnh, chỉ khi nào gặp chuyện mới hiện ra là tu hành chưa đủ.
Đồng thời nàng cũng rất rung
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-cuong-de/3511512/chuong-418.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.