Chỉ có thời điểm ngươi đứng ở vị trí này, mới biết được cái gì gọi là áp lực như trời sập, cái gì gọi là tuyệt vọng cùng cực, không có lấy bất kỳ tia hi vọng nào. Cảm giác lúc này vượt qua xa xa cái ấn tượng Tịch Thiên Dạ chiến trăm thánh ngày ấy.
Chúc Hiểu Trang chỉ có một cái ý niệm duy nhất trong đầu bây giờ, đó là vì sao khi ở nhà không có tận tâm hiếu thuận cha mẹ, hiện tại trước khi chết chỉ có. tiếc nuối và hối hận thật lớn. Nếu có thể không chết, hắn sau khi trở về nhất định phải phụ dưỡng, yêu mến thân nhân gấp gội, dành nhiều thời gian hơn cho bọn họ.
Tịch Thiên Dạ tựa hồ nhìn ra sự tuyệt vọng và tiếc nuối trong ánh mắt của Chúc Hiểu Trang, vỗ nhè nhẹ bờ vai hẳn, dành cho hẳn một ánh mắt an ủi.
Tên tiểu tử Chúc gia này cũng không tệ, có dũng khí, cũng có trách nhiệm. Dưới tình huống như thế này cũng dám đứng ra giúp hãn, cho dù là thời điểm ở quận Lô Hề cũng hiếm có người có gan làm vậy đi. Thiếu niên này không đơn giản, Tịch Thiên Dạ có chút xem trọng hắn.
"Các ngươi đều muốn giết ta?"
Tịch Thiên Dạ thu hồi bàn tay trên vay Chúc Hiểu Trang, chậm rãi nhìn về phía đám Thánh Nhân đang vây lấy hắn kia.
Nhìn vào từng cỗ khí thế ngập trời, phẳng phất như chúa tể thiên địa kia, Tịch Thiên Dạ buồn cười, cười nhạt một cái.
"Không, so với muốn giết ngươi, ta càng muốn thu người làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-cuong-de/3509537/chuong-409.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.