– Ân, Nguyệt Đồng đã tiến vào sao?
Trên mặt Mộ Dung Trúc hiện lên một tia kinh ngạc, nhìn đồ án khắc trên bích họa kia, vươn tay ra sờ tới, thở dài một tiếng thật sâu, lẩm bẩm:
– Đã như vậy, ta liền ở phía trước chờ hắn vậy.
Thân ảnh của hắn cũng dần dần trở nên ảm đạm, hóa thành từng điểm quang mang, tiến vào trong bích họa kia
Lý Vân Tiêu vừa bước vòa Truyền Tống Trận, sau một khắc đã xuất hiện ở một mảnh Mê vụ chi hải.
– Vậy mà hoàn toàn che đậy thần thức, cái này nên làm sao cho phải đây?
Lý Vân Tiêu đột nhiên lắp bắp kinh hãi, dưới chân không ngừng truyền đến thanh âm sóng biển, khiến hắn biết mình đang trên một mảnh đại hải. Nhưng đưa tay không thấy được năm ngón, mà ngay cả thần thức cũng không thể phóng xuất ra bên ngoài, nơi thế này ngay cả tọa độ cũng không có.
Hơn nữa khiến hắn càng thêm lo lắng chính là biển cả này có trời mới biết có những gì, trước kia trong phiến hải vực tại Địa Lão Thiên Hoang đã khiến hắn chết khiếp rồi.
Truyền Tống Trận kia cũng không biết là tùy cơ hay là định hướng, nhưng mặc dù là truyền tống định hướng, ở trên mặt biển đầy sương mù này cũng không cách nào liên hệ được với người khác.
Trong tay Lý Vân Tiêu hiện ra Hoàng Triêu Chung, dùng sức vỗ xuống một chưởng.
“Đương”
“Đương”
Tiếng chuông thanh viễn du dương, truyền ra bốn phía, một tiếng mạnh mẽ hơn một tiếng.
– Ân? Mê vụ chi hải này có cổ quái.
Lý Vân Tiêu đột
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-chi-ton/806622/chuong-1478.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.