Người trên giường bệnh không nhìn cô, ánh mắt khẽ chuyển, dừng lại ở chậu cây nhỏ bên cửa sổ: “Tôi tưởng thằng nhãi đó đã nói hết mọi chuyện trước mặt cô, không ngờ vẫn còn mang theo chút não, biết rằng ngay cả người đầu ấp tay gối cũng không thể tin hoàn toàn.”
Chu Uẩn không có phản ứng quá lớn trước lời ám chỉ rõ ràng của ông ta. Từ lúc mở miệng đến giờ, cô không hề có sự dao động cảm xúc rõ rệt nào, cho dù nghe ra ý tứ của người trên giường bệnh, sắc mặt vẫn lạnh lùng, lời đáp trả cũng lý trí đến cực điểm: “Tiền đề của việc khích bác ly gián là một trong hai người phải đủ ngu ngốc mới tin. Văn Chú dù không giải thích rõ ràng với cháu thì đối với cháu cũng chẳng là gì, cháu cũng có những bí mật không muốn chia sẻ, không cần thiết phải cưỡng cầu anh ấy phải khai báo rõ ràng tất cả với cháu, người làm công việc đó thường được gọi là cảnh sát.”
“Hừ!” Chú Đông quay lại liếc nhìn cô: “Nếu tôi nói cô chẳng những không giúp được nó thành việc lớn, mà chỉ trở thành gánh nặng của nó, cô sẽ làm thế nào?”
Chu Uẩn nương theo câu hỏi của ông ta mà suy tư một lát: “Mối quan hệ người yêu trên thế giới này có rất nhiều loại, bạn tri kỷ, hấp dẫn về mặt sinh lý, hay là yêu từ cái nhìn đầu tiên, bất luận là loại nào cũng đều có điểm cân bằng. Cháu và Văn Chú bị hấp dẫn bởi trí tuệ của nhau, thay vì lo lắng cháu trở thành gánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221772/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.