Người ở Túc Nguyên không ai là không biết Chu Tư Tình là ai. Năm đó Chu Bá Sầm có đủ cả trai lẫn gái khiến người ta ghen tị, không ai ngờ lại xảy ra chuyện, Chu Tư Tình rơi xuống nước, được bố của Chu Uẩn cứu lên đưa vào bệnh viện nhưng vẫn không qua khỏi, khi đó không ít người thổn thức.
Hiện tại, Văn Chú tận tai nghe thấy tin Chu Tư Tình chưa chết, dù anh có bình tĩnh đến đâu, nghe thấy tin tức này cảm xúc cũng khó tránh khỏi dao động, cau mày hỏi lại lần nữa: “Con gái ruột của Chu Bá Sầm? Chưa chết?”
Đấy, bất kỳ ai nghe thấy tin tức như vậy đều không thể tin được, cũng giống như lúc đầu cô nhìn thấy A Tư lần đầu tiên cũng không thể nào ghép cô ấy vào khuôn mặt của Chu Tư Tình. Cho dù đã qua rất lâu, Chu Uẩn vẫn không thể quên, vết sẹo dài từ hàm trái đến cổ của A Tư, ngoằn ngoèo trên da thịt, giống như một con rết sắp chết đang giãy giụa vặn vẹo trước khi lìa đời.
“Đúng, cô ấy cũng giống như em coi như đại nạn không chết, chỉ cần nhà họ Chu không sụp đổ, cả đời này cô ấy chỉ có thể bị nhốt ở Vụ Sơn để người ta trông coi.” Chu Uẩn thở dài một tiếng: “Sau khi du thuyền phát nổ, tuy em và Đổng Kim Dương cũng như Bác Táp đã bàn xong chuyện hợp tác, nhưng em cũng biết rất rõ, ở lại làng chài thêm một ngày, sớm muộn gì cũng bị người của Tào Kim Chính phát hiện. Đổng Kim Dương nói với em tàu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221754/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.