Sau khi kết thúc, cả người Chu Uẩn như vừa được vớt từ trong nước ra, mềm nhũn rũ rượi, cánh tay buông thõng không chút sức lực.
Văn Chú vén mái tóc dài ướt đẫm mồ hôi dính trên cổ và vai cô, cúi người hôn nhẹ lên gò má ửng hồng, vẫn chưa thỏa mãn mà hôn thêm cái này đến cái khác.
Bên dưới nhớp nháp, nằm ngủ trên đó chẳng dễ chịu chút nào, nhưng Chu Uẩn không còn sức để cử động, đành nhịn cảm giác khó chịu đó nhắm mắt nghỉ ngơi, bây giờ cô cần phải hồi sức gấp.
Khi tỉnh lại, đập vào mắt là hình ảnh Văn Chú một chay chống đầu đầu nhìn cô, giống như một con báo đã no nê.
Những đoạn ký ức tr*n tr** từ từ tua lại trong đầu, Chu Uẩn lập tức đỏ mặt, dịch người sang bên cạnh, định tìm lại chiếc khăn tắm rơi dưới giường rồi rời đi trước.
“Làm gì đó?” Anh hỏi.
“Về nhà.” Giọng cô rất nhẹ như thể vừa xâm phạm anh vậy, cực kỳ ngại ngùng ngẩng đầu nhìn anh, vẻ chột dạ hiện rõ mồn một.
“Cần tôi giúp không?”
“Không cần.” Chu Uẩn biết tính cách người này, chậm ba giây không nói nghĩa là mặc định muốn anh đưa về, lỡ đâu bị người quen nhìn thấy thì càng không giải thích được.
Tấm lưng trắng ngần của Chu Uẩn lọt vào mắt Văn Chú, đôi mắt vốn đang tĩnh lặng dần hiện lên một tia d*c v*ng chưa hoàn toàn tắt hẳn, dõi theo cô bước ra khỏi gian phòng tối, cánh cửa mở rộng cho thấy rõ bóng dáng bận rộn của cô.
Anh gối tay phải sau đầu, liếc nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221733/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.