Trong bóng tối mờ ảo, gò má cô phản chiếu ánh lửa màu cam đỏ, không phân biệt được là do đỏ mặt hay do cơn sốt gây ra. Cô cụp mắt xuống, dường như đang nói bằng hơi thở: “Người bình thường không phải đều ôm nhau sưởi ấm sao? Huống hồ áo khoác anh đã đưa cho tôi, anh không lạnh à?”
Văn Chú gẩy cành cây, ngọn lửa nhỏ mới nhen nhóm ban nãy giờ như quả cầu tuyết càng lúc càng đỏ rực, ngọn lửa đung đưa tùy ý, bất kỳ một tiếng động nhỏ nào của gió thổi cỏ lay cũng có thể làm thay đổi phương hướng của nó.
Cô cắn răng chịu đựng cơn đau ở bắp chân, cẩn thận di chuyển cơ thể, từ từ nhích lại gần Văn Chú, tìm cho mình một cái cớ hợp lý: “Hình như bên chỗ anh ấm hơn một chút.”
Văn Chú liếc nhìn cô một cái, nhặt củi khều những cành cây đã cháy rụi, tiếng nổ lách tách vang lên nghe lại khiến lòng người tĩnh lặng.
Chiếc áo khoác của anh gần như không bị nước mưa thấm vào, hơi ấm còn lưu lại bên trong bao bọc lấy cơ thể đang phát lạnh của cô kín kẽ không một kẽ hở. Chu Uẩn khép hai đầu gối lại, hai tay vòng chặt trên gối, cằm nhẹ nhàng đặt lên trên, nhìn anh dùng cành cây khều để lửa cháy đều từng thanh củi, giống như mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế, cô nhắc nhở anh rằng cành cây bên phải vẫn còn ở bên ngoài.
Văn Chú bẻ nó làm đôi rồi ném vào trong lửa.
“Vụ hỏa hoạn hôm nay, em có biết gì không?” Văn Chú đột
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221726/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.