Ngoại trừ Trì Học Nhiên, người chịu tổn thương lớn nhất phải kể đến ông chủ nhà nghỉ đang đứng trước cửa, ông ta ôm lấy bả vai bị va đau, nhe răng trợn mắt nói: “Không phải nói là không giúp sao… Trời đất ơi, thế này là đòi mạng đấy!”
Bạch Đàm là người phản ứng đầu tiên: “Còn đứng ngẩn ra đó làm gì! Mau đuổi theo giúp đỡ!”
Cô ấy gào lên một tiếng, gọi tỉnh cả Trì Học Nhiên và ông chủ nhà nghỉ, người sau không màng đến bả vai đau nhức, cuống cuồng chạy về phía trước: “Nhanh nhanh! Các người đi theo tôi!”
Nhà nghỉ cách núi Hậu Pha không gần, ba người bọn họ đuổi theo ra ngoài nhưng không thấy bóng dáng Văn Chú đâu.
“Không phải chứ, A Chú mọc cánh bay rồi à?”
“Đừng nói mấy chuyện này nữa.” Bạch Đàm đẩy Trì Học Nhiên đang vướng víu bên cạnh ra, túm lấy áo ông chủ nhà nghỉ “Có xe nào có thể đến núi Hậu Pha nhanh nhất không?”
“Xe đưa đón sớm đã bị người ta lái đi núi Hậu Pha giúp đỡ rồi, chúng ta chỉ có thể đi bộ qua đó thôi.” Ông chủ nhà nghỉ sốt ruột cởi cúc cổ áo, phanh ra rồi đưa tay quạt quạt hai cái để xua đi luồng khí nóng do tâm trạng nôn nóng gây ra “Cứ đi trước đã, còn chần chừ nữa chúng ta qua đó cũng chẳng giúp được gì đâu.”
Ông ta nói sự thật, Trì Học Nhiên và Bạch Đàm nhìn nhau quyết định vừa đi vừa hỏi tình hình. Ông chủ nhà nghỉ chỉ biết một mà không biết hai, từ miệng ông ta biết được trưởng thôn gọi một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221724/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.