Trời đã sáng rõ, sương mù lượn lờ trên đỉnh núi theo gió tan đi, trong thôn yên tĩnh không một tiếng động bắt đầu nổi lên khói bếp, sự náo nhiệt và những lời bàn tán cũng theo ống khói lượn lờ bay tứ tán.
“Thật hay giả thế? Diêu Hồng chạy từ nhà nghỉ ra á?”
“Còn giả được sao, trưởng thôn đích thân đi bắt gian phu mà!”
“Gian phu là ai thế? Diêu Hồng giấu cũng kỹ thật, mọi người cả ngày gặp mặt mà không phát hiện ra cô ta ở cùng ai.”
“Hầu Thất chứ ai, hôm qua tôi còn thấy hai người liếc mắt đưa tình, thằng nhãi Hầu Thất này đức hạnh thế nào mọi người còn không hiểu sao?”
“Theo tôi thấy ấy à, hai người bọn họ đều chẳng phải thứ tốt lành gì, trong thôn ai mà không biết tiếng tăm của Hầu Thất, Diêu Hồng tự cam chịu thấp hèn dan díu với hắn ta, tôi mà là trưởng thôn thì chẳng thèm quan tâm cô ta sống chết ra sao.”
“Ai bảo không phải, Diêu Hồng và mấy người chị Tống nói là Hầu Thất bỏ thuốc cô ta, theo tôi thấy, cô ta chính là sợ mất mặt nên đổ hết tội lỗi lên đầu Hầu Thất.”
“Đúng đấy, muốn làm chuyện xấu thì ai lại đi bỏ thuốc giữa thanh thiên bạch nhật, chuyện xấu chẳng phải đều làm vào buổi tối sao, ban ngày ban mặt bỏ thuốc cô ta chỉ để đưa vào nhà nghỉ? Hầu Thất có nóng vội cũng không đến mức đó.”
“Chuyện bên trong e là còn nhiều uẩn khúc lắm!”
Tiếng thảo luận im bặt, tiếng cười vang lên chói tai, việc bàn tán chuyện phiếm sau lưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221722/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.