Nhân viên phục vụ đẩy xe đẩy nhỏ tới lên món, thấy Chu Uẩn ngồi bàn này thì nhiệt tình chào hỏi: “Chị Uẩn, em nghe nói mấy đại lý này đã ký hợp đồng với chúng ta rồi, trưởng thôn ở bên ngoài cứ khen chị mãi đấy!”
Chu Uẩn nhẫn nhịn hành vi càn rỡ của người đối diện, mỉm cười với người đang nói chuyện: “Đều là mọi người cùng bỏ công sức, là công lao của mọi người.”
Người phụ nữ sau khi lên đủ món, nhận thấy Chu Uẩn có chút không ổn: “Chị Uẩn, em thấy sắc mặt chị không tốt lắm, không khỏe sao? Có cần em đưa chị đến chỗ bác sĩ thôn xem thử không?”
“Không sao!” Chu Uẩn giữ nụ cười, chân dưới gầm bàn đá mạnh một cái, cuối cùng cũng thoát khỏi sự quấy rầy, thở phào nhẹ nhõm đồng thời không quên nói bóng gió “Có thể là do đại sảnh nhiều người đến, không khí lưu thông không tốt lắm, em tiện thể qua mở cửa sổ bên kia ra đi.”
“Vâng, vậy em qua đó làm việc trước, nhà bếp đang thiếu người.” Người phụ nữ đẩy xe rời đi trước.
Đồ ăn đã lên khá đầy đủ, mọi người thi nhau cầm đũa nóng lòng nếm thử món đặc sản địa phương.
Bạch Đàm và Trì Học Nhiên tự giác cảm thấy trong tình cảnh này giảm bớt sự tồn tại mới là chân lý, hai người cúi đầu như ma đói đầu thai, cắm cúi ăn, chỉ có hai cái tai là dựng thẳng lên, sợ sẽ bỏ sót câu nào đó.
Lâm Tài múc cho Chu Uẩn một bát canh gà, nhẹ nhàng đặt trước mặt cô: “Trước khi đến anh có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221714/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.