Văn Chú vo nhẹ tờ giấy thành một cục rồi bỏ lại vào túi áo, để lại tờ giấy nhắn cho Bạch Đàm lại còn giải thích cặn kẽ một địa chỉ, rõ ràng là muốn dụ cô ấy đến đó, rốt cuộc ở Giáng Tuyết Hiên có ai?
“Ơ? Văn tổng sao vẫn còn ở đây?” Bạch Đàm dùng khăn giấy lau khô vệt nước trên tay. “Vậy anh cứ làm việc đi, tôi về quán trà trước.”
“Chờ đã.” Môi mỏng của Văn Chú khẽ nhếch lên “Vừa nãy người của vườn trà đi ngang qua, tôi thuận miệng hỏi thăm xem ở đây còn có đặc sản gì, anh ta nói muốn xem quy trình chế biến và giới thiệu về trà thì đến Giáng Tuyết Hiên.”
Bạch Đàm ngẩn người một giây: “Văn tổng, chẳng phải chúng ta đến để tìm Tiểu Uẩn sao? Anh định đến đây nghỉ dưỡng thật đấy à?”
“Thẩm Uẩn đang ở Giáng Tuyết Hiên, nghe nói cô ấy đang dẫn khách đi tham quan trà Vụ Sơn, có muốn đi xem không?”
Bạch Đàm khoác túi xách lên khuỷu tay: “Văn tổng nói đúng, nhưng anh không đi cùng tôi sao?”
“Trì Học Nhiên một mình không ứng phó nổi trưởng thôn đâu, chúng ta đều đi hết, khó bảo đảm sẽ không khiến người ta nghi ngờ.” Văn Chú giơ cổ tay xem đồng hồ “Bây giờ cô qua đó vẫn còn kịp.”
“Được, tôi đi xem Thẩm Uẩn rốt cuộc là ai, nếu có tình hình gì sẽ gọi điện cho mọi người.” Bạch Đàm nhìn quanh biển chỉ dẫn, thấy ba chữ Giáng Tuyết Hiên, bèn rảo bước đi theo hướng mũi tên chỉ.
Văn Chú đưa mắt nhìn cô ấy đi qua một con dốc, lấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221711/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.