Văn Chú nhìn chằm chằm vào bốn chữ “Đang trong cuộc gọi” trên điện thoại, ngay cả chính anh cũng không nhận ra, giọng nói thốt lên mang theo chút run rẩy không dám tin: “Cậu nói cái gì?”
“Người của chúng ta và người của ông chủ Tào tận mắt nhìn thấy, sức công phá của thuốc nổ cực lớn, trong chớp mắt du thuyền đã phát nổ, người trên thuyền chắc chắn chết rồi! Bên phía ông chủ Tào nói sợ sự việc xé ra to, muốn hỏi Văn tổng có rút hay không? Chắc chắn sẽ có người báo cảnh sát, đến lúc đó cảnh sát tới…”
Tống Miện nhìn Văn Chú đang im lặng không nói, nhìn ý này là định sống phải thấy người chết phải thấy xác sao? Vậy thì cái chức Tổng trợ lý của anh ta coi như làm uổng công rồi, vào thời điểm mấu chốt quyết không thể để xảy ra chuyện.
Lần đầu tiên Tống Miện không xin chỉ thị của Văn Chú, ra lệnh cho người ở đầu dây bên kia: “Người của các cậu và người của ông chủ Tào rút ngay lập tức, rút cho sạch sẽ vào.”
“Được.”
Điện thoại cúp máy, Tống Miện đón lấy ánh mắt lạnh lùng kia, cúi đầu nguyện gánh chịu mọi lỗi lầm: “Văn tổng, bên nhà cũ đang đợi anh phạm sai lầm mới có cái cớ để làm dậy sóng Thịnh Hoằng mà anh vất vả lắm mới ổn định được, trong thời điểm nhạy cảm này, tôi không thể trơ mắt nhìn anh đi làm chuyện mạo hiểm.”
Đầu Tống Miện lại cúi thấp hơn vài phần: “Cả cái đất Túc Nguyên này ai cũng có tư cách tùy hứng làm bậy, duy chỉ có anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221708/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.