“Chắc là không đâu nhỉ?” Lý Giai vừa đi từ chỗ đó ra, còn động tay động chân với Chu Uẩn, làm như vậy mà cô vẫn không tỉnh, chẳng lẽ là do cô ta làm mạnh tay quá nên cô mới tỉnh sao? Vừa nghĩ đến khả năng cô tỉnh lại là do mình, nếu để Đài Diệu Nguyên biết chuyện có liên quan đến cô ta, e là hắn sẽ chửi đổng lên mất.
“Không sao đâu anh Nguyên, để tôi qua xem thử.” Lý Giai chủ động đi qua kiểm tra tình hình như để chứng minh mình vô tội.
Ánh mắt đầy áp lực phía sau cứ bám riết lấy cô ta khiến Lý Giai cảm thấy không thoải mái. Thạch Phàm nói sau khi xong việc sẽ được chia một nửa số tiền, điều đó chứng tỏ mọi người là quan hệ hợp tác. Hơn nữa bọn họ vừa góp sức người vừa góp sức của, Đài Diệu Nguyên lại nhìn cô ta chằm chằm như nhìn tội phạm, xét về tình hay lý đều không thuyết phục chút nào.
Lý Giai nén sự khó chịu trong lòng đi đến trước mặt Chu Uẩn, đầu tiên duỗi chân đá cô một cái, thấy cô không phản ứng lại cúi người đẩy mạnh, Chu Uẩn giống như búp bê mặc người ta giày vò, chỉ đẩy nhẹ một cái cô đã ngã vào đống đồ linh tinh, trông như đã tắt thở.
Lý Giai sợ hết hồn, đứng dậy hét về phía sau: “Anh Nguyên mau lại đây!”
Tàu đánh cá cũ nát, từ trong ra ngoài đều là đồ cũ kỹ, thứ đồ tuổi đời, đi lại cứ phát ra tiếng cọt kẹt liên hồi. Đài Diệu Nguyên chạy mạnh như thế, cả thân tàu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221706/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.