Bạch Đàm với vẻ mặt ngơ ngác đi theo sau Chu Uẩn, vô tình liếc thấy những túi lớn túi nhỏ bày trên bàn ăn, ký ức bị bỏ qua dần dần hiện lại. Những thứ này đều là do người đàn ông vừa rồi xách vào, tặng nhiều đồ như vậy, không có việc gì thì không lên điện Tam Bảo, xem ra là có chuyện rồi.
“Hai người nói chuyện đi.” Bạch Đàm giữ nguyễn tắc người tới là khách, thuận miệng hỏi một câu “Cô Ôn đúng không? Cô uống trà hay cà phê?”
Ôn Thanh Dữ mỉm cười nhẹ nhàng: “Không cần phiền phức đâu, tôi nói vài câu rồi đi ngay, cảm ơn.”
“Tớ muốn một tách cà phê.” Chu Uẩn quay đầu nhướng mày “Làm phiền Bạch tổng rồi.”
Bạch Đàm còn lạ gì việc cô muốn làm chứ? Rõ ràng là muốn đuổi khéo cô ấy đi trước, cũng không biết là có bí mật gì tạm thời không thể cho cô ấy biết. Cô ấy nể mặt Chu Uẩn, chuyển hướng đi vào bếp bận rộn pha cà phê, nhường lại phòng khách cho họ.
Ôn Thanh Dữ nhìn quanh căn phòng một lượt, giọng điệu thân thiết như bạn bè: “Tìm cô cũng tốn chút công sức.”
“Với năng lực của Hạ lão phu nhân thì tìm tôi chắc không khó.” Chu Uẩn nói thẳng “Cô Ôn chi bằng có gì nói thẳng đi, chúng ta cũng không phải quan hệ gặp mặt để hàn huyên.”
Những hạt bụi lơ lửng trong không khí nhảy múa dưới ánh đèn vàng vọt của chiếc đèn cây, từ từ rơi xuống gối ôm.
Ôn Thanh Dữ im lặng hồi lâu, nhẹ nhàng bày tỏ mục đích đến đây: “Hạ lão phu nhân nhờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221699/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.