“Anh nói gì cơ?!”
Phản ứng theo bản năng của Chu Uẩn thu hút sự chú ý của Văn Chú. Anh nhìn thấy sắc mặt cô trong chốc lát trở nên trắng bệch, kinh ngạc đồng thời kèm theo một tia áy náy, cô rũ mắt xuống không biết đang nghĩ gì.
Văn Chú quay đầu nhìn Tống Miện, sự không hài lòng thể hiện trong đôi mắt hẹp dài rất rõ ràng: “Chuyện xảy ra khi nào?”
Chỉ một ánh mắt, Tống Miện biết Văn Chú trách anh ta nói chuyện Khương Nghiêm Bân tự sát vào lúc này, Chu Uẩn nghe thấy không biết sẽ nghĩ thế nào. Thực ra anh ta không có ý xấu, Chu Uẩn và Văn tổng là người trên cùng một con thuyền, chuyện Khương Nghiêm Bân tự sát quả thực không cần thiết phải giấu cô, cho dù anh ta không nói, ngày mai tiêu đề tin tức cũng sẽ là ông ta.
Tống Miện hạ giọng nói: “Tôi vừa nhận được tin, nhảy từ tầng ba mươi xuống một giờ trước, tài xế taxi vừa đưa người đến trước cửa khách sạn thì có một người rơi xuống, nghe nói người tài xế bị sốc tại chỗ phải đưa đi bệnh viện, là hành khách trên xe gọi báo cảnh sát.”
Người như Khương Nghiêm Bân không phải là kiểu sẽ tự sát, Chu Uẩn không quên buổi tối ông ta còn sắp xếp người đến bệnh viện Hoa Khang bắt cô, chỉ trong một giờ đồng hồ đã tự sát, thời điểm quá vi diệu.
Văn Chú im lặng một lát: “Phía cảnh sát nói thế nào?”
“Dựa vào hiện trường và căn phòng ông ta ở khi còn sống, phán đoán sơ bộ loại trừ khả năng bị sát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221697/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.