Chu Uẩn giãy giụa hai cái, nhưng không có kết quả. Cô dứt khoát để mặc anh kìm kẹp cổ tay, quay đầu đi để kéo giãn khoảng cách ám muội, chằm chằm nhìn anh, nhất thời không nói nên lời.
Cô không biết nên hỏi thế nào, nói thế nào, dường như vừa mở miệng thì dù nói gì cũng sẽ bị đóng cái mác “cùng một phe”. Rõ ràng cô chưa từng gặp người đàn ông kia, thậm chí chuyện dì út kết hôn cũng là biết được từ miệng Văn Chú. Trước đó, cô chỉ biết dì út có bạn trai ở nước ngoài, ngoài ra hoàn toàn không biết gì cả.
Số lần Trình Tuyết Quân về nước rất ít. Bà từng giải thích rằng để lấy được thẻ cư trú vĩnh viễn ở nước ngoài phải bỏ ra nhiều tâm sức hơn người bình thường, dù sao visa làm việc cũng không phải thứ dễ dàng có được. Nhưng mỗi năm Trình Tuyết Quân đều gửi một khoản tiền về để trợ cấp sinh hoạt phí cho Chu Uẩn, tiền không nhiều nhưng quý ở tấm lòng.
Sau này Chu Uẩn hiểu được chi phí ở nước ngoài rất cao, không muốn tạo gánh nặng cho Trình Tuyết Quân, nên kỳ nghỉ hè năm tốt nghiệp cấp ba đã tìm việc làm thêm để kiếm tiền sinh hoạt phí, lên đại học cũng vừa học vừa làm, từ chối việc Trình Tuyết Quân gửi tiền.
Trong và ngoài nước có sự chênh lệch múi giờ, Trình Tuyết Quân và cô có thời gian gọi điện cố định hàng tháng, chỉ đơn giản trò chuyện về cuộc sống thường ngày. Giờ nhìn lại, quả thực cô chưa từng hỏi han về chuyện hôn nhân của Trình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221695/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.